Share This Post

Quốc thể mới là đại cục!

Vừa qua, Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Mai Tiến Dũng dẫn đầu Tổ công tác của Thủ tướng kiểm tra Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VHTT&DL) về tình hình thực hiện nhiệm vụ do Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ giao.

Phát biểu tại đây, ông Nguyễn Văn Tuấn – Tổng Cục trưởng Tổng Cục Du lịch cho biết, ngành du lịch đang phát triển chưa từng có và nhận thức về du lịch đang có chuyển biến tốt. Tuy nhiên, trong quá trình phát triển nhanh như vậy, ông Tuấn thừa nhận cũng không tránh khỏi “điều này điều khác”.

Image-5

Một vấn đề cụ thể được ông Tuấn đề cập đến là sự cố xảy ra vào tối 13/5, có liên quan đến đoàn khách du lịch Trung Quốc gồm 14 người đến sân bay quốc tế Cam Ranh, tỉnh Khánh Hòa. Sau khi làm xong thủ tục nhập cảnh tại sân bay Cam Ranh, nhóm khách này đã cởi áo khoác, lộ ra bên trong áo phông in bản đồ có hình “đường lưỡi bò” phi pháp.

Ông Tuấn cho biết, ngay sau khi phát hiện vụ việc, đơn vị này đã tham mưu cho Bộ VHTT&DL xử lý kịp thời. “Tinh thần là chúng ta xử lý kịp thời“ nhưng phải mềm dẻo và không để những sự cố như thế ảnh hưởng đến đại cục”, không làm ảnh hưởng đến hợp tác du lịch giữa chúng ta với Trung Quốc cũng như những thị trường khác trên thế giới”, ông Tuấn nói.

Hiện nay giới báo chí và cộng đồng đang sôi sục bởi nghĩa chưa rõ trong lời nói của ông Tổng Cục trưởng Tổng Cục Du lịch. Sự khó dung hoà đó là giữa tinh thần yêu nước của nhân dân đang không thỏa mãn với cách lý giải của ông cho riêng hoạt động của ngành du lịch nếu nói riêng cho hoạt động của ngành ông thì tốt nhất ông không nên dùng hai chữ “Đại Cục”.

Vậy đại cục là gì ?

Image-6

Theo Tiếng Việt thì nghĩa của từ “Đại Cục” là công cuộc lớn là những việc hệ trọng liên quan đến đấu tranh lập quốc, an nguy xã hội, kỷ cương quốc thể…để đạt được những điều đó, các nhà cách mạng hay dẫn dắt các cuộc đấu tranh dân tộc thường học theo điều cổ nhân thường nói:

“Việc nhỏ không nhẫn, tất loạn việc lớn” ”Xưa nay, các anh hùng trong lịch sử đều vì biết nhẫn nhịn, lấy đại cục làm trọng mà làm nên nghiệp lớn”.

Lão Tử từng nói: “Thiên Đạo không tranh mà thiện thắng, không nói mà thiện ứng”.

Phật gia cũng giảng: “Trong sáu phép độ và hàng vạn phương pháp tu hành, ‘Nhẫn’ là đệ nhất”.

Nho gia nhấn mạnh vào sự thần thánh bên trong,

Đạo gia nhấn mạnh vào gìn giữ sự nhu hòa,

Phật gia giảng từ bi với tất cả chúng sinh.

Tất cả đều mang theo nội hàm về chữ “Nhẫn”.

Lùi một bước, biển rộng trời cao. Có khả năng “Nhẫn” thì mọi sự tất thành.

Khi nói đến “Đại Cục“ là phải nói đến vấn đề trọng đại của quốc gia, mưu lược tiến hay lùi, đánh hay hoà; nhẫn nhịn hay quyết liệt…đây là hai chữ dùng để nói đến thái độ và biện pháp mà nước ta xử lý trước nguy cơ chủ quyền bị xâm chiếm, quốc thể bị xúc phạm…

Từ vụ việc sự cố xảy ra vào tối 13/5, có liên quan đến đoàn khách du lịch Trung Quốc gồm 14 người đến sân bay quốc tế Cam Ranh, nhóm khách này đã cởi áo khoác, lộ ra bên trong áo phông in bản đồ có hình “đường lưỡi bò” phi pháp. Thiết nghĩ, ông Tổng cục trưởng nên phát biểu rằng: “vấn đề đó Tổng cục đã kết hợp cơ quan chức năng xử lý nhưng chúng ta phải mềm mỏng và xử lý sáng suốt bởi vấn đề liên quan đến chủ quyền quốc gia mà chúng ta đang đấu tranh hoà bình bằng cuộc chiến pháp lý với đối phương…đừng để những sự cố như thế ảnh hưởng đến đại cục..” nếu ông trả lời như thế tôi tin là không bao giờ có một làn sóng phản đối mà dư luận dành cho ông.

Trái lại ông đã nói đại cục là liên quan đến hợp tác du lịch giữa chúng ta với Trung Quốc cũng như những thị trường khác trên thế giới”? Tôi và dư luận không chấp nhận ông trả lời như vậy bởi đơn giản một điều thôi; kinh doanh du lịch là người ta thích mình, người ta đến đất nước mình tham quan du lịch, đôi khi vì yêu mến mình người ta còn mặc áo in hình quốc kỳ, hình đất nước hay chí ít là biểu tượng di sản văn hoá của quốc gia mình và quan trọng là họ không làm mất lòng mình bởi cuối cùng tâm thế họ đến là một vị khách…làm được điều đó hay không là do tài năng khi ngồi ghế Tổng cục của ông trong việc triển khai chủ trương của Đảng và nhà nước về tổ chức, quản lý, điều hành phát triển ngành du lịch mà ông đã được tin tưởng bổ nhiệm.

Nếu họ mặc áo có hình ảnh xuyên tạc về chủ quyền đất nước của họ xâm phạm đến chủ quyền đất nước của mình thì đó là cố ý chứ không phải là sự cố vì nếu họ không phải là người Trung Quốc mà họ là người quốc gia khác đi du lịch không chú ý mua nhầm áo đó và vô tình mặc chúng vào đất nước chúng ta thì mới gọi là sự cố đó, thưa ông!

Nếu ông muốn báo cáo trước Tổ công tác chính phủ về thành tích của ngành hay khó khăn của ngành thì xin ông hãy mang chuyện doanh thu hay hoạt động của ngành du lịch ra bàn, báo cáo thì cứ thoải mái bàn, báo cáo về cách thức, phương án, kế hoạch tăng lượt, tăng doanh thu, tăng thu hút, tăng chất lượng dịch vụ…v..v tiêu biểu như khi đề cập đến vấn đề “tour 0 đồng”, Bộ Trưởng VHTT&DL Nguyễn Ngọc Thiện cho rằng, khách du lịch vào Việt Nam ở khách sạn phải trả tiền, ăn cũng phải trả tiền cho dân mình, đi chơi cũng phải trả tiền vé cho di tích… “Vấn đề ở đây là nhà bán tour bên kia rất rẻ thì họ lấy tiền đâu trả cho mình thôi, còn mình vẫn thu đủ”. Chính vì bán tour 0 đồng nên mới có chuyện các đơn vị tổ chức lữ hành đưa khách vào các cửa hàng bán giá rất cao để bù lại những gì đã bỏ ra…

Hay như nói về phạm vi trách nhiệm của ngành ông Thiện đã phân tích rõ

“Nhiệm vụ của ngành du lịch là đưa khách vào và quản lý họ, còn bán cửa hàng nào, mua ở đâu thì phải quản lý thị trường. Họ trốn thuế thì thuế phải quản lý; họ chuyển tiền, đổi tiền thì ngân hàng quản…”

Nếu chỉ nói như thế thì…Ai nỡ trách ông?

Image-7

Cũng cần nói thêm và phải khẳng định ngay rằng, đối với mỗi quốc gia, vấn đề chủ quyền dân tộc là trên hết và thiêng liêng nhất. Bất cứ kẻ nào vi phạm hoặc cố tình phớt lờ, xuyên tạc, xâm phạm điều đó đều là kẻ xấu, cần phải xử lý.

Trong trường hợp cụ thể này, đoàn du khách 14 người đến từ Trung Quốc đã cố tình vi phạm điều thiêng liêng nhất mà bất cứ người Việt Nam có lòng tự tôn dân tộc nào cũng đều trân trọng bằng mọi giá, giữ gìn, đó là chủ quyền quốc gia và sự toàn vẹn lãnh thổ.

Tất nhiên, những du khách kia họ chưa có biểu hiện xâm chiếm nước ta, nhưng, ở góc độ nào đó, họ đã “chiếm” trong suy nghĩ, bằng hành động tinh vi, nguy hiểm, xấc xược. Họ thừa biết sự nhạy cảm và ý nghĩa của cái đường lưỡi bò vô lý, khiến cả thế giới đang lên án kia. Vậy nhưng, họ vẫn cố tình mang nó khi đến đây với danh nghĩa là đi du lịch.

Tôi tin là họ không hề “vô tình” khi mặc những chiếc áo ấy. Vì, không ai lại vô tình một cách trùng hợp như vậy. Kể cả nếu vô tình thật, thì họ đã mặc nó từ ở nhà, ngay trong khi làm thủ tục nhập cảnh, chứ không phải đợi đến lúc đã qua khâu kiểm tra an ninh tại sân bay mới cởi áo khoác rồi để lộ ra.

Có thể khẳng định, hành động mặc áo phông tập thể của đám du khách là có ý đồ xấu. Ý đồ thực sự của họ là gì, tất nhiên ta không thể đoán biết hết được. Song, chỉ cần nhìn bằng cảm quan, có thể thấy, đó là hành động không thể chấp nhận được.

Sâu xa hơn, rất có thể, đó còn là một âm mưu mang tính chính trị, theo tư tưởng bành trướng đặc trưng. Họ muốn truyền tải cái thông điệp sai trái rằng “đường 9 đoạn” kia thuộc về họ, và giờ là lúc họ mang đi truyền đạt với thế giới, trước hết là người dân Việt Nam, nơi ảnh hưởng trực tiếp.

Đương nhiên, điều đó là không thể chấp nhận đối với bất cứ người dân Việt Nam yêu nước nào. Chỉ tiếc rằng, không hiểu sao, một người làm đến chức Tổng cục trưởng lại có vẻ ngây thơ, coi nhẹ ý nghĩa chính trị của hành động xấc láo ấy.

Thử hỏi, nếu cơ quan chức năng không kịp thời phát hiện, để chúng mặc những chiếc áo ấy “diễu” vào địa phận nước ta, sau đó, trên báo chí, truyền thông xã hội thế giới xuất hiện những hình ảnh rồi chú thích với dòng chữ “ Đường 9 lưỡi đã xuất hiện và được Việt Nam chấp nhận”, lúc đó, ông Tuấn sẽ nghĩ như thế nào? Lúc đó, vấn đề đại cục là gì? Có phải chỉ là những con số thống kê lượng khách du lịch đến từ Trung Quốc nữa không?

Tôi biết, trong đường lối phát triển kinh tế nước ta hiện nay, du lịch là ngành được ưu tiên và kỳ vọng rất lớn. Nhưng theo tôi, chúng ta không thể chấp nhận sự phát triển, thu hút du khách bằng mọi giá, bất chấp những yếu tố khác, đặc biệt là vấn đề an ninh, chính trị.

Một nhóm người này làm được, sẽ mở đường cho những nhóm khác. Rồi, các nhóm khác sẽ ngày càng đông hơn. Lần này chỉ là đường lưỡi bò trên chiếc áo phông, lần sau sẽ là những chiếc băng rôn, khẩu hiệu, là những câu tuyên bố ngang ngược, láo xược khác. Lúc đó chúng ta xử lý ra sao?

Phải coi đây là chuyện lớn, không thể là “sự cố nhỏ” được. Chỉ khi coi nó là chuyện lớn, đặc biệt nghiêm trọng, ta mới có cách xử lý quyết liệt, hợp lý để vừa giữ được tinh thần tự tôn dân tộc, nhưng vẫn thu hút được khách du lịch đến với nước ta. Cách đó là gì ư? Theo tôi, trước hết phải xử lý nghiêm, từ chối nhập cảnh đối với những du khách kia, lưu vào sổ “đen”, cấm vĩnh viễn những kẻ đó quay lại.

Đồng thời, chúng ta phải cảnh cáo nghiêm khắc công ty lữ hành trực tiếp môi giới, dẫn đoàn khách đó sang; yêu cầu họ cam kết không tái phạm. Cùng với đó, lập tức ra quy định, bất cứ đơn vị kinh doanh du lịch nào để du khách có hành động xâm phạm, xuyên tạc về chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam sẽ bị xử phạt nặng, thậm chí ngưng hợp tác. Chỉ có vậy, mới có thể khiến những ai đến với đất nước ta có cái nhìn đúng đắn và thực sự tôn trọng chủ quyền, lãnh thổ và con người Việt Nam.

Nếu ai cũng coi đây là “sự cố nhỏ” và lo ảnh hưởng đến cái “đại cục” mơ hồ nào đó, thì, cái “đại cục” thật sự bị xâm phạm nghiêm trọng lúc nào cũng chẳng biết.

Tin liên quan

“Nói thế còn vi phạm hơn khách Trung Quốc mang bản đồ đường lưỡi bò”

Khách Trung Quốc mặc áo in đường lưỡi bò: Chỉ là “sự cố nhỏ”?

Tổng cục Du lịch nói gì về vụ du khách mặc áo in hình “lưỡi bò”?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>